Tháng 6 những mùa nhớ! Chia sẻ từ một cựu học viên tại VCREME

Tháng 6 những mùa nhớ! Chia sẻ từ một cựu học viên tại VCREME

Tháng 6 những mùa nhớ! Chia sẻ từ một cựu học viên tại VCREME

Tôi còn nhớ những ngày tháng phải đau đầu, chật vật với bao nhiêu giấy tờ, hồ sơ để nộp học bổng. Cùng với đó là tâm trí hoang mang mỗi khi đọc một bài viết về du học với bao thứ khởi đầu mới, lạ lẫm về bạn bè, văn hóa, cách sống hay chính là kiến thức khác với những gì tôi được học ở Việt Nam. Tôi luôn nghĩ, tôi đã chuẩn bị đủ chưa? Và tôi nên bắt đầu từ đâu? Tôi cũng quen biết khá nhiều anh chị và bạn bè đã đi du học. Lần nào tôi hỏi với mấy đứa bạn tôi, về những thứ tôi cần có, khi bắt đầu du học, chúng nó cũng thường cười và trêu tôi: “Cứ được nhận học bổng đi đã, lo nhiều làm gì nhanh già lắm” :))))

Tôi biết điều đó nhưng trong lòng vẫn thấp thỏm không yên. Khoảng thời gian từ lúc có kết quả đến khi nhập học tại trường tôi muốn apply cách nhau khoảng 6 tháng, khá ngắn. Đó cũng chính là khoảng thời gian để chuẩn bị mọi thứ về kiến thức, văn hóa nếu tôi được nhận.

Tôi trì hoàn về ước mơ du học của mình cho đến tháng 5, tôi được một người bạn mới quen hồi đi hội thảo về biến đổi khí hậu giới thiệu về VCREME. Tôi khá bất ngờ về VCREME vì thực sự nó chính là điều tôi cần để lấp đầy sự “sự thấp thỏm không yên” của mình.

Tôi tìm hiểu về VCREME trên Website, Facebook, từ bạn bè và thầy cô tôi quen và quyết định nộp đơn đăng kí học. Tôi vẫn nhớ cái cảm giác lo sợ khi nộp CV của mình do CV của tôi không hề nổi bật và tôi sợ bị out ngay khỏi vòng đầu tiên. Sau này mới biết, CV chỉ là một phần thông tin để thầy cô hiểu rõ hơn về bạn và giúp bạn định hướng tốt hơn khi muốn apply học bổng.

Tháng 6 nóng bức, các em học sinh cấp 3 chuẩn bị thi đại học còn chúng tôi bắt đầu “quay cuồng” lại với toán, với kinh tế vi mô, vĩ mô,.. với tiếng ve kêu inh ỏi.

Thời gian đầu mới học là thời gian tôi bị stress nhất vì mình chưa bắt nhịp với lớp học cộng với việc khá rụt rè trong lớp nên tôi cảm giác như bị tụt lại phía sau mọi người. Tôi nhớ có lần mấy đứa được thầy Hùng rủ đi ăn sau giờ học, đó là lần đầu tiên tôi được nói chuyện với thầy ở khoảng cách gần như vậy. Thầy hỏi chúng tôi về muốn đi du học ở đâu? Trường nào? Làm hồ sơ đến đâu rồi? Đến cả những chuyện trên lớp về môn học, về những điều thắc mắc của chúng tôi, chỗ chúng tôi còn băn khoăn. Tôi đã mạnh dạn hỏi thầy phần mà tôi chưa hiểu, hỏi xong mà tim tôi như đánh trống, khá hồi hộp. Sau hôm đó, tôi đã làm được bài tập về nhà, tôi vui như một đứa trẻ hoàn thành được bài thầy cô giao và thấy biết ơn thầy vô cùng. Chính ra, vấn đề ở đây chỉ là do tôi, các thầy cô ở VCREME rất nhiệt tình.

Sau 1 tháng học, chúng tôi chia sẻ cùng nhau dưới ngôi nhà chung mang tên VCREME. Tuy chúng tôi không cùng chuyên ngành và khác nhau nhiều về tuổi tác nhưng ai cũng đều rất hứng khởi, vui vẻ khi học chung. Cả lớp chúng tôi đều nỗ lực cho quyết tâm được ra nước ngoài, được học hỏi, khám phá tại một chân trời mới. VCREME như “ông tơ, bà nguyệt” đã bén duyên cho lớp chúng tôi một cặp trai tài gái sắc. Nhiều lúc ước gì, cái duyên đó ứng lên tôi :))))))

Tháng 6 sắp tới, lại một khóa Pre master mới sắp bắt đâù, những bạn nào muốn thoát “ế”  thì phải mau chóng hoàn thiện hồ sơ để VCREME bén duyên cho nhé. :P.

Chúc cho VCREME sẽ mãi phát triển và giúp đỡ được nhiều học viên tài năng trên con đường chinh phục tri thức đầy chông gai!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *